
Mọi đóng góp, chia sẻ, xin gửi:
Anh Bùi Kiên Trung, P4-C3, TT Kinh tế quốc dân, 207 Giải phóng, Hà Nội.
Tel: 🔒 Bấm Cảm ơn hoặc Trả lời để xem SĐT/Liên hệ Email: 🔒 Bấm Cảm ơn hoặc Trả lời để xem Email
Tel in Singapore: 🔒 Bấm Cảm ơn hoặc Trả lời để xem SĐT/Liên hệ
Tài khoản nhận hỗ trợ: Tên TK: Bùi Kiên Trung, Số TK: 🔒 Bấm Cảm ơn hoặc Trả lời để xem SĐT/Liên hệ 2688 tại Ngân hàng Ngoại thương Việt Nam, Phòng Giao dịch số 4 – 29 BIS Hai Bà Trưng, HN.
Bố ơi cứu con với LTS: Cu Tít là tên ở nhà của Bùi Đức
Minh, 3,5 tuổi, bị ung thư máu, là con trai của anh Trung, chị Thuỷ, 2
vợ chồng giáo viên trường Kinh tế Quốc dân. Khi gia đình quyết định đưa
cháu sang Singapore chữa bệnh tháng 3/2008 thì cũng là lúc tỉ lệ máu
trắng của cháu chiếm 95%. Cơ hội sống rất mong manh… Sau đây là những trang nhật kí đầy nước mắt
của cha mẹ cháu trong những ngày đầu tiên trên đất Singapore và cũng lần
đầu tiên bước vào cuộc chiến chống lại căn bệnh “Tứ chứng nan y” – Ung
thư.
Ngày 12/3/2008 Hôm nay là ngày cuối cùng
ở viện Nhi Trung ương- sau gần nửa năm điều trị tại BV (15/10/2007) với
hơn 30 kết quả xét nghiệm, nhưn vẫn không xác định chính xác bệnh. Cháu
đau và không muốn gặp ai nữa.
Để rồi đến ngày hôm nay:
Cháu bị Bạch cầu cấp dòng tuỷ M1 (máu trắng thể AML) và khẳng định không
thể chữa được cho cháu tại Việt Nam. Với hy vọng mong manh và lời đề
nghị của Bác sỹ bệnh viện nhi TW là cần đưa sang Singapore để chữa cho
cháu.
Ngày 19/3/2008 Gia đình quyết định đưa
cháu sang Singapore với tình trạng của cháu vẫn là sốt cao, số lượng
bạch cầu tăng gấp gần 400 lần so với người bình thường …., không ăn uống
được, yếu và mất ngủ, cháu giật mình và ngủ không yên giấc.
Vừa đặt chân xuống sân
bay, cháu đã phải nhập viện ngay và bị kiểm tra toàn bộ trong vòng 30
phút. Tất cả các xét nghiệm cho kết quả cháu bị Bạch cầu cấp dòng tủy
(AML). Sau đó, cháu được điều trị trong phòng đặc biệt để ổn định dần
dần sức khỏe và đã vượt qua giai đoạn nguy hiểm.
Quá trình điều trị hóa
chất làm tôi không thể cầm được nước mắt khi chứng kiến cháu đau và cầu
cứu bố mẹ, ông bà. Thực sự lúc đó tôi cũng chỉ có một quyết tâm phải
chữa bằng được cho cháu và làm sao cho cháu không phải đau, không phải
sợ khi cô y tá hay BS đến bên cạnh cháu.
Ngày 25/3/2008 Sau mỗi lần truyền hoá
trị cu Tít lại lả đi, mệt mỏi và đau đớn. Ở nhà mỗi lần đi tiêm chủng
hay tiêm ho phế quản thì cũng chỉ có 1 lần và dễ dàng quên đi. Nhưng bây
giờ, 3-4 dây truyền hoá chất không có ý định rời khỏi bàn tay nhỏ bé của
cháu, hàng ngày mỗi khi sốt là cháu phải bị kiểm tra máu một lần, có
những ngày có tới 9 mũi tiêm đưa vào người. Nó ám ảnh cả trong giấc ngủ…thỉnh
thoảng lại giật mình tỉnh giấc ú ớ gọi bố mẹ và khóc “Con sợ quá”, “ Con
muốn về nhà”….” Tại sao con khổ thế này”..”Bố mẹ ơi, cứu con với”…………Giấc
ngủ nơi xứ lạ cứ chập chờn, ám ảnh theo cả gia đình.
Ngày 26/3/2008 Gia đình có một buổi nói chuyện với Bác sỹ sau khi kết quả điều trị có
hướng tích cực và pháp đồ điều trị cho cháu thì lại một nỗi lo nữa đến
với gia đình. Với bệnh của cháu, có hai cách điều trị 1. Ghép tủy với
chi phí khoảng 300.000$ Sing và 2. Điều trị bằng hóa trị với chi phí
khoảng 220.000$ Sing chưa kể ăn uống và thuê nhà ở bên Sing 1 năm. Theo
BS Allen Yeoh thì sẽ đem lại thành công ở cả hai phương pháp với một mức
độ nhất định.
Tôi thực sự bàng hoàng
với khoảng kinh phí như vậy, vì nó nằm ngoài dự tính của gia đình khi
đưa sang bên đây. Tôi phải làm gì để kiểm đủ số tiền lớn như vậy trong 6
tháng bây giờ. Sự sống chết của cháu lại phụ thuộc vào chính quyết định
của mình.
Tôi nhìn cháu mà không
thể quyết định được gì lúc này và phải bỏ ra ngoài vừa khóc, vừa bình
tâm và nghĩ lại với hy vọng thoát ra được tình huống khó khăn này. Mình
có bán ngôi nhà duy nhất đi cũng không đủ, vậy phải làm sao bây giờ. Bỏ
ra một số tiền lớn để dành lấy cuộc sống cho cháu cũng là cái đáng làm
lám chứ.
Tôi quyết định để cháu
lại điều trị hết giai đoạn 1 của phương pháp hóa trị, Tôi sẽ có được 3
tuần để làm mọi việc có thể và hy vọng mình sẽ tìm được một tổ chức cứu
trợ nào đó. Tiếng kêu cứu của cháu “Bố ơi, cứu con với, sao con khổ thế
này” với một đứa trẻ 3,5 tuổi đã thôi thúc tôi phải làm gi đó lúc này.
Nhưng thực sự tôi vẫn
chưa nghĩ ra được cách tối ưu, tôi phải làm gì đây mọi người. Hãy cho
tôi lời khuyên và sức mạnh để tôi có thể đem lại sự bình yên cho gia
đình nhỏ bé này