Lần đầu tiên tôi gặp Trịnh Hân là khi nào nhỉ? Cũng lâu lắm rồi, đến nay cũng gần được 3 năm. Vào một buổi chiều hè, một cô gái nhỏ nhắn giống như một cây kem mát lạnh bước vào phòng khám của tôi.
Gương mặt bầu bĩnh, ánh mắt hấp háy, cô trông giống một học sinh trung học hơn là một sinh viên.Bất giác , tôi cảm thấy khó xử, cứ nắm chặt quyển số y bạ mà không biết nên làm gì.Câu nói vốn đã quen thuộc , ngỡ như có thể thốt ra bất cứ lúc nào giờ trở nên nghẹn ứ trong cổ họng.
Làm việc trong bệnh viện đã lâu, mỗi ngày tôi đã làm cho bao người suy sụp, tôi đã phá vỡ giấc mơ, hi vọng của bao người .Lúc mới theo nghiệp này , tôi còn cảm thấy ngượng miệng, lâu dần, cảm giác đó mờ nhạt đi , tôi cũng không còn cảm giác nặng nề khi thông báo tình trạng sức khỏe của bệnh nhân nữa . Cảm giác bấy lâu đánh mất lại tràn ngập trong lòng, càng trở nên rõ nét hơn khi tôi nhìn vào gương mặt ngây thơ không chút tì vết của cô.....
link down
.prc:
🔒 Bấm Cảm ơn hoặc Trả lời để xem Link
.epub:
🔒 Bấm Cảm ơn hoặc Trả lời để xem Link🔒 Bấm Cảm ơn hoặc Trả lời để xem Link