Sự kiện Tiến sĩ Mai Hồng giới thiệu tấm bản đồ “Hoàng triều trực tỉnh địa dư toàn đồ” do Trung Quốc ấn hành năm 1904 đã cho thấy rõ hơn về tính chính đáng trong các tuyên bố chủ quyền ở Biển Đông của Việt Nam cũng như các bằng chứng lịch sử được tô vẽ sai lệch về phía Trung Quốc.
Nó cũng cho thấy nếu các học giả Trung Quốc thông qua nhiều kênh cố gắng lồng "đường lưỡi bò" hay tên gọi "Nam Trung Hoa" vào các sản phẩm khoa học để "chính đáng hóa" những yêu sách lãnh thổ - lãnh hải, thì nhiệm vụ từ phía Việt Nam bằng bài viết, bằng lập luận, bằng những thông số phải "phi chính đáng hóa" lại những thông tin sai lệch này. Hiện diện của sức mạnh trong văn cảnh này là góp phần xây dựng lại kiến thức chung về vấn đề tranh cãi hay phủ định lại những áp đặt đi ngược lại các chuẩn mực khoa học.
Xuất phát từ sự khác biệt về quan niệm có thể dẫn đến sự chấp nhận cùng một lúc nhiều mô thức khác nhau về cảm nhận, cách diễn dịch, thậm chí hành vi ứng xử của các nước tham gia và những nước quan sát bên ngoài. Với những dữ kiện lịch sử mơ hồ và không được kiểm chứng chắc chắn, nhưng lại có liên quan bằng cách này hay cách khác tới Biển Đông, Trung Quốc đang "kiến tạo" lại lịch sử cho có lợi cho họ. Hay nói cách khác họ cố gắng xây dựng ra những cột mốc lịch sử không có thật nhằm bảo vệ các lợi ích của mình. Một mặt, Bắc Kinh tuyên truyền mạnh mẽ nhằm định hướng dư luận ngay ở trong nước về một Nam Hải "của Trung Quốc" bằng những dữ liệu lịch sử sai lệch đó, mặt khác đưa những "bằng chứng" đã được tô vẽ ra nước ngoài thông qua kênh học giả nhằm định hướng dư luận.
Dòng chữ: "Nam thiên nhất trụ" (Một trụ đá ở góc trời Nam) Ai cũng biết một trong những cơ sở pháp lý quan trọng mà Trung Quốc sử dụng để khẳng định chủ quyền của mình chính là "vùng nước lịch sử". Những khẳng định này được Trung Quốc góp nhặt được từ những nguồn tài liệu khác nhau. Xét về mặt địa lý, Trung Quốc trích dẫn từ các sách địa lý cổ xưa của họ có những ghi nhận và mô tả về các đảo mà họ nói đó là Hoàng Sa và Trường Sa để cho rằng họ phát hiện và xác lập chủ quyền tại hai quần đảo này từ hàng ngàn năm qua. Tuy nhiên về mặt thực tế, sự đề cập đến các đảo hay nhóm đảo này lại thiên về miêu tả địa danh và sự thật không ai có thể xác định chính xác được những đảo đó có liên quan đến các quần đảo Hoàng Sa hay Trường Sa hay không. Tên gọi của những đảo này theo các tài liệu của Trung Quốc được chép rất khác nhau. Vì vậy khó có thể chấp nhận được quan điểm của Bắc Kinh khi họ cứ khăng khăng cho đó là Hoàng Sa hay có lẽ là Trường Sa. Tuy nhiên, các sử gia Bắc Kinh đã "khéo léo" biến tấu, thêm thắt, sắp đặt hay "kiến tạo lại", sau đó tiến hành tuyên truyền rộng khắp. Ngay cả các sách giáo khoa lịch sử tại Trung Quốc cũng cho rằng Tây Sa (Hoàng Sa) và Nam Sa (Trường Sa) thuộc chủ quyền của Trung Quốc "từ hàng ngàn năm nay", qua đó gieo vào đầu các công dân của họ ngay từ nhỏ những khái niệm hoàn toàn sai lầm về chủ quyền thật sự.
Quá trình "kiến tạo lại lịch sử này" đã được thực hiện trong một khoảng thời gian dài và bằng nhiều hình thức. Nhưng cách chủ yếu nhất, tác dụng mạnh nhất chính là tạo ra và truyền bá ồ ạt về lượng. Không cần biết những sử liệu đó đúng hay sai, miễn chúng phù hợp với các lợi ích về chủ quyền thì sẽ được tiến hành in ấn hay truyền bá với một số lượng ấn phẩm lớn, và dễ dàng tiếp cận được ngay từ trong nước. Thông qua các trung tâm nghiên cứu về Biển Đông, các nhà khoa học Trung Quốc sau đó phát tán các tài liệu này thông qua mạng internet tới thế giới. Thêm vào đó, các nghiên cứu sinh Trung Quốc thông qua việc du học nước ngoài, cũng mang theo những sử liệu như vậy đến các trường đại học lớn trên thế giới, góp phần truyền bá những tư liệu lịch sử "đã được kiến tạo lại này" ra khắp giới học thuật tại nhiều quốc gia khác nhau. Những tài liệu của Trung Quốc có thể được dùng để tham khảo, để tra cứu hay lưu trữ vì suy cho cùng, không còn một tài liệu nào trực tiếp liên quan đến vấn đề Biển Đông từ những nguồn khác ngoài Trung Quốc.
Sự truyền bá ồ ạt về lượng như thế, không phủ nhận, mang lại một số lợi thế bước đầu cho Trung Quốc, song không tránh khỏi những nhược điểm lớn. Khoa học là một công cụ để nhận thức thế giới. Dựa trên thông tin, bằng chứng chuẩn xác sẽ dẫn đến một nhận định khách quan, đúng đắn. Ngược lại lồng vào khoa học những mục đích chính trị tuyên truyền sẽ đưa đến những lệch lạc về góc nhìn. Trong bài toán tranh chấp chủ quyền tại Biển Đông hiện nay, khoa học và các nhà khoa học dường như đang đứng trước một sứ mạng nặng nề. Trong khi vừa phải "đi tìm chân lý" thông qua các khảo sát về lịch sử, địa lý, quan hệ quốc tế,... một cách nghiêm túc, vừa phải chịu sức ép để chọn lọc ra những điều không ảnh hưởng đến lợi ích lãnh thổ quốc gia. Sứ mạng này không là mặc định, và cũng đi ngược lại phần nào nguyên tắc "tôn trọng và chỉ đi tìm sự thật" của công việc nghiên cứu, nhưng là "nguyên tắc ngầm" tự hiểu, nhất là đối với những phe tranh chấp với bằng chứng và lập luận còn kém thuyết phục hơn.
Trên khối đá ở đảo Hải Nam (Trung Quốc) có hai dòng chữ: Thiên nhai hải giác (Chân trời góc biển) và Hải khoát thiên không (Trời biển mênh mông không bờ bến) CẬP NHẬT THÔNG TIN THỊ TRƯỜNG HẰNG NGÀY NHANH CHÓNG BẰNG SMS Loại thị trường Cấu trúc mã lệnh Loại thị trường Cấu trúc mã lệnh Giá cà phê hằng ngày GIACAFE gởi
8588 Giá dầu thô, xăng dầu Singapore
OIL gởi
8788 Giá hạt tiêu hằng ngày
HATTIEU gởi
8588 Giá xăng dầu trong nước
XANGDAU gởi
8588 Giá vàng SJC
GIASJC gởi
8588 Tỷ giá hối đoái
TYGIA gởi
8588 Giá vàng thế giới
GIAVANG gởi
8588 Giá cao su
CAOSU gởi
8588