
Cuối tuần,đó là thời gian mình thích nhất trong tuần.Không phải vì được nghỉ học,không phải vì được đi chơi đâu đó.Mà chỉ đơn giản,là mình có thời gian về quê,được hít thở không khí trong lành và thấy lòng mình thanh thản hơn.Không còn cảnh chen chúc vào giờ cao điểm.Không còn cảnh bụi bặm,sặc trong làn khói xe khi chờ đèn đỏ.Không còn vô số thứ mà mình không thích ở cái thành phố chật chội này..
Tuần vừa rồi,mình tuyên bố với mẹ :'' nhân dịp lỷ niệm cách mạng tháng 10 Nga thắng lợi.con sẽ đãi cả nhà 1 món ăn truyền thống của Nga-đó là Sa lat Nga''.Hí hửng trổ tài nữ công gia chánh,vậy mà cả nhà chả ai ăn được món đó.Ai cũng kêu ngấy,làm mình mất công tự biên tự diến từ đầu đến cuối.Hic!Thật là...khổ...+...xấu hổ hết chỗ nói.Bố lại còn trêu mình,hỏi mình tuần sau đến cách mạng nước nào thành công nữa chứ!Tủi thân quá đi!
Không biết có chị em nào có chung nỗi khổ với mình không nhỉ?