Tôi quen hắn khi học chung đội tuyển học sinh giỏi hóa tỉnh hồi lớp 9.Lần đầu tiên nhìn thấy hắn,tôi không có gì lấy làm ấn tượng lắm.Cao,đen,gầy,nghịch nghợm và rất hay cười.Đó là những đặc điểm rất ‘’quần chúng’’ mà tôi nhận thấy ở tụi con trai đi học đội tuyển thời ấy.Với tôi,hắn cũng bình thường thôi.
Tình cờ vào cấp 3,tôi lại học chung lớp với hắn.Giờ tôi mới biết hắn là con của 1 thầy giáo nổi tiếng trong trường.Nhưng kệ!Đâu có liên quan gì đến tôi!
Chả hiểu sao tôi lại thích hắn?Một đứa ‘’háo sắc’’ như tôi mà lại đi thích 1 tên ‘’chả có vẻ gì là đẹp trai cả’’.19/11 năm đó,tôi đã nghĩ ra cách kết thúc chuyện tình cảm ẩm ương này bằng cách rủ hắn...kết nghĩa anh em.Và hắn gật đầu cái rụp.Tự nhiê,tôi có 1 ông anh trai như mơ ước.Anh quan tâm đến tôi,mua đồ ăn cho tôi,chép bài cho tôi...và hành động làm tôi ‘’xúc động đậy’’nhất là anh nhường áo khoác cho tôi mỗi khi tôi kêu lạnh.Không phải vì tôi quên mang áo ấm đi học đâu,mà chỉ đơn giản là tôi thích mình được quan tâm như thế thôi.
Cả lớp xì xào,ai cũng nghĩ chúng tôi là 1 đôi.Chả sao!Tôi thực sự hết thích anh rồi,chỉ còn thấy quý anh thôi,rất quý là đằng khác.Anh tận tụy giảng bài cho tôi (anh học giỏi hóa khủng khiếp!) và vẫn chiều chuộng tôi như ngày nào.Với anh,tôi luôn là số 1.
Chúng tôi cùnh thi vào đại học.Cả 2 đều thích nghành hóa dầu BK.Nhưng tôi đỗ ĐH,còn anh chỉ đỗ cao đẳng.Anh chán nản,anh suy sụp,anh lảng tránh mọi người.Và người duy nhất ở bên anh lúc này là tôi.
19/11 năm thứ nhất,trời se lạnh,anh làm tôi thực sự bất ngờ khi đặt vào tay tôi 1 gói quà và thì thầm’’kỷ niệm 1 năm em là em gái của anh’’.Anh chuyển vào ký túc.
Chúng tôi đã gần nhau hơn,tôi động viên anh học hành và líu lo kể cho anh nghe tất cả những chuyện tôi đã gặp trong ngày:chuyện ở lớp,chuyện thầy cô giáo,chuyện bạn bè,những người bạn trai mới quen...và thậm chí cả những chuyện tụi con gái cùng phòng kí túc của tôi hay ‘’buôn’’ nữa.Mỗi buổi chiều tan học tôi đợi anh chơi cầu lông xong rồi mới đi ăn.Bữa cơm kí túc nghèo nàn,nhưng tôi thấy lòng mình ấm áp kỳ lạ!
8/3,anh viết cho tôi 1 tấm thiệp,đó là tấm thiệp dài nhất mà tôi đã từng nhận được.Tôi đã khóc khi đọc nó.Thật khó để diễn tả cảm xúc của tôi lúc đó.Hạnh phúc..tự hào...anh nói tôi là cô bé mơ mộng nhất mà anh đã từng được gặp,anh nói tôi như lúc nào cũng đang ở trên mây,anh nói tôi nên đặt chân xuống mặt đất và xem cuộc sống này là như thế nào...Tôi không nghĩ tôi mơ mộng,mà sự thật có như thế đi chăng nữa thì tôi cũng không muốn’’đặt chân xuống mặt đất’’như anh nói.Tôi muốn mình mãi mãi được sống trong cảm giác êm đềm như thế này...
...Anh xin bảo lưu kết quả để ôn thi đại học.Một quyết định táo bạo nhưng tôi hoàn toàn ủng hộ anh vì tôi tin vào khả năng của anh,tôi tin anh sẽ đỗ...
...Và niềm tin ấy đã trở thành sự thật.Anh đã trở thành svBK như mơ ước.Mọi áp lực tâm lý của anh được giải tỏa.Tôi tự hào về anh.Bố mẹ tôi vui mừng ra mặt,chả khác gì cái ngày biết tin tôi trúng tuyển ĐH cả.
...Cuộc sống là những chuỗi bất ngờ.Có khi người ta lại mắc phải những cạm bẫy tưởng chừng như vô hại...
...Anh quyết định không ở lí túc nữa...Tôi rất buồn...nhưng tôi không ngăn cản...tôi tôn trọng quyết định của anh...
...Chúng tôi ít gặp nhau hơn...
...Anh có những người bạn mới...
...Tôi ũng có những mối quan hệ mới...
...Chúng tôi dần xa nhau...
...Mỗi lần tôi gặp anh là mỗi lần tôi được nghe anh kể về những người bạn của anh,anh tự hào về họ,vì họ là dân ‘’sành điệu’’,là ‘’dân phố cổ’’ và họ chơi hết mình.Anh kể về những nơi anh đã qua,những điều anh đã làm...Tự nhiên tôi thấy ghét cay ghét đắng 3 từ ‘’người Hà Nội’’-họ đã cướp mất người anh yêu dấu nhất của tôi...
...Năm thứ nhất anh bị tăng ca...
Nỗi thất vọng tràn trề hiện rõ trên gương mặt bố mẹ anh khi tôi nhìn thấy họ.Tôi chợt oán trách chính bản thân mình.Tôi thật vô trách nhiệm.Tại sao tôi đã không động viên anh học hành,ở bên anh chia sẻ niềm vui nỗi buồn như ngày xưa nữa?
...Và anh có người yêu...Tôi tin đây là người anh yêu và yêu anh thật sự,vì cho đến bây giờ,trải qua bao vấp ngã của anh,họ vẫn giành cho nhau những tình cảm thật trọn vẹn...
...Một tình yêu đẹp...một gia đình nề nếp...những người bạn chân thành...vẫn chưa đử để kéo con người ta ra khỏi những cám dỗ của cuộc đời...
...Lần thứ 2 anh bị tăng ca...
Một lần hiếm hoi tôi gặp anh.Tối hôm đó,anh đã ở lại nhà tôi.Tôi và Hằng đi ngủ sớm.Anh vẫn thức cùng 2 cậu em trai của chúng tôi để trò chuyện.Sáng hôm sau.2 thằng em thật thà kể hết chuyện họ đã nói với nhau đêm qua.Và tôi chợt nhận ra,anh khác ngày xưa nhiều quá!Anh đã hoàn toàn bước ra khỏi thế giới của tôi...
...Tôi đã không gặp lại anh nữa...
...Lần thứ 3 anh bị tăng ca...
...Anh bị buộc phải thôi học...
Tôi không quá bất ngờ về điều này.Tất cả những gì đã xảy ra trong gần 3 năm qua dường như cũng đã báo hiệu là nó sẽ xảy ra...
...Tôi tiếc nuối...
...Tôi ân hận...
...Tôi ước...giá như thời gian quay trở lại...Nhưng tất cả đã muộn rồi...
Tôi đã từng đọc một cuốn sách,trong đó có 1 câu như thế này:’’Đừng băng qua cuộc sống quá nhanh.Đôi khi hãy dừng lại,nhìn lại những gì đã qua và tự điều chỉnh’’.Giá như tôi đọc được điều này sớm hơn,thì mọi chuyện đã không tồi tệ như bây giờ.Nhưng cuộc sống mà,nếu như không còn từ ‘’giá như’’ thì đâu còn là cuộc sống nữa!
Mỗi khi nhìn lên bầu trời đầy sao,tôi lại cố gắng tìm kiếm ngôi sao nào to nhất,rạng rỡ nhất-đó là ngôi sao may mắn của tôi.Còn ngôi sao đứng gần ngôi sao ấy nhất- là của anh.Bầu trời vẫn như thế,những vì sao vẫn như thế,chỉ có con người là thay đổi.Đâu rồi những tháng ngày hồn nhiên của tuổi học trò,những buổi tối cùng ngắm sao trời,những câu chuyện không đầu không đuôi nhưng không bao giờ biết chán?
9/11/07,sinh nhật lần thứ 22 của anh,không biết lúc này có ai ở bên cạnh anh không?ước gì có một phép màu đem em đến bên anh nhỉ?Em sẽ hát cho anh nghe,sẽ kể chuyện cho anh cười,sẽ đố anh những câu đố như ngày xưa mà chỉ mình em mới biết đáp án.Ước gì...
Tối nay trời Hà Nội sẽ không có sao.Nhưng em sẽ nhắm mắt lại để nhìn thấy 2 ngôi sao sáng lấp lánh của anh em mình.Em sẽ cầu nguyện thật nhiều,thật nhiều để những điều may mắn nhất sẽ đến với anh.
Chúc mừng sinh nhật anh!