- Bỏ qua mọi ánh mắt ngạc nhiên kiểu “con gái mà cũng ra đó à” của những người biết chuyện, là đồng nghiệp nam trong tòa soạn, hay bác tài taxi chở ra sân bay, tôi đeo balô lên vai, hăm hở ra giàn… - Bỏ qua mọi ánh mắt ngạc nhiên kiểu “con gái mà cũng ra đó à” của những người biết chuyện, là đồng nghiệp nam trong tòa soạn, hay bác tài taxi chở ra sân bay, tôi đeo balô lên vai, hăm hở ra giàn…
7h. Chúng tôi có mặt ở sân bay Vũng Tàu. Điều ngạc nhiên đầu tiên là rộng và đông đến không thể ngờ. Trong sự hình dung của tôi, trực thăng chắc chở được… vài người là cùng, nên phòng chờ thế nào cũng chỉ có lèo tèo vài người. Hóa ra không phải. Mỗi ngày, có đến 22, 23 chuyến trực thăng bay ra giàn. Mỗi chuyến bay chở được 22 người. Tính ra, mỗi ngày có hàng trăm người vào ra qua lại giữa các giàn khoan trên biển.
8h. Làm xong thủ tục mới phát hiện ra cả phòng chờ rộng lớn đầy người như thế chỉ có duy nhất mình là nữ. Lúc này mới hốt hoảng. Không biết đi trực thăng có gì đáng sợ không? Không biết ra giàn có gì đáng sợ không?
Cất cánh. Thật ra thì trực thăng bay cũng rất êm, chỉ duy có điểm bất tiện là tiếng ồn.
Ra biển. Nhìn từ trên cao, có thể thấy thấp thoáng những giàn khoan nhỏ nhoi nhưng vững chãi cắm vào lòng đại dương. Giàn đầu tiên hạ cánh trả người là Cửu Long JOC, người xuống người lên đi tiếp, chừng 50 phút bay thì chúng tôi đáp xuống sân bay của cụm Giàn công nghệ trung tâm số 2 thuộc Liên doanh Việt - Nga Vietsovpetro. Đập vào mắt tôi là sự kỳ vĩ, choáng ngợp. Ngọn lửa rực sáng giữa biển, trong nắng. Giàn rộng ngút tầm mắt.
Đêm trên cụm Giàn công nghệ Trung tâm số 2. 10h. Gió rất mạnh. Sóng ầm ào. Nhìn qua khe hở cầu thang tôi không khỏi chóng mặt. Phía dưới là nước. Nghe nói, mực nước cách cầu thang lên xuống giữa 3 tầng lầu của giàn 2 chừng 60-70m. Thả một cái ly xuống, chưa kịp chạm mặt nước thì ly đã vỡ tan vì sức hút quá mạnh. Tôi nhắm mắt lại không dám hình dung tiếp.
11h. “Người đi giàn” đầu tiên mà chúng tôi gặp là Giàn trưởng Giàn 2, anh Nguyễn Văn Ban. Anh Ban cho biết, Giàn công nghệ Trung tâm số 2 được thành lập từ tháng 10/1989, mới đầu chỉ là giàn nhẹ BK-2 với 3 giếng khai thác dầu. Sau này do phát hiện tầng móng vòm trung tâm mỏ Bạch Hổ có nhiều dầu, nên được xây dựng trở thành Giàn công nghệ Trung tâm số 2 để thu gom, xử lý tất cả dầu khí trên 9 giàn nhẹ BK nằm xung quanh Giàn công nghệ Trung tâm số 2 cho tới thời điểm hiện tại.
Cụm giàn này bao gồm Giàn công nghệ Trung tâm số 2 (BK-2), Giàn nén khí, Giàn ép nước. Đây là một trong những giàn có công nghệ tương đối hiện đại, là đơn vị hai lần được vinh dự nhận Huân chương Lao động hạng Ba năm 1993, hạng Nhì năm 1999 và hiện tại, đang đề nghị phong danh hiệu Anh hùng Lao động. Điều gì đã làm nên “tầm vóc” đáng tự hào đó của Giàn 2, tôi thắc mắc. Anh Ban cười tủm tỉm: Cứ đi tham quan, ở lại xem anh em làm việc, sẽ hiểu!
11h30. Xuống bếp mới biết là giàn có cả phụ nữ. Giàn 2 có một phụ bếp là nữ và 2 chị làm tạp vụ. Phần lớn đều là những người luống tuổi. Hóa ra đi giàn cũng không hoàn toàn là việc của riêng cánh mày râu!
12h. Ăn trưa. Bếp rộng rãi, tấp nập đến ngạc nhiên. Đồ ăn cũng ngon đến ngạc nhiên. Khẩu phần ăn của mỗi người trên giàn là 11,5 đôla/ngày, không phân biệt đặc thù công việc. Có tủ lạnh để đầy thức uống, nước trái cây, sữa. Và, thật bất ngờ, chè xanh - hương vị đặc thù của quê nhà cũng có mặt trên giàn, nơi cách đất liền 120km và có lẽ, cách quê hương của cán bộ, kỹ sư Giàn 2 cả nghìn cây số.
Mỗi tháng, có 3 chuyến tàu vận chuyển thực phẩm ra giàn. Tổng nhân lực trên Giàn 2 là 212 người, tính cả hai ca làm việc thường xuyên trên biển (ở giàn, không có khái niệm ngày và đêm), trong đó có 7 chuyên gia Nga.
Chiều. Nắng nhạt dần. Chúng tôi dành cả buổi để “lang thang” trên giàn. Qua phòng điều khiển. Đi xem lấy dầu. Đến trạm điện. Tán chuyện với các kỹ sư, công nhân. Những thông tin chúng tôi có được còn giá trị hơn cả những con số báo cáo thành tích đề nghị phong Anh hùng Lao động chúng tôi cầm trên tay. Ví dụ: Năm 2011 khai thác dầu đạt 97,2 % kế hoạch, bơm ép nước đạt 105,13%. Tính đến ngày 28/7, khai thác dầu đạt 1.210.562 tấn/1.239.880 tấn kế hoạch. Bơm ép nước đạt 3.417.811m3/ 3.365.448m3 kế hoạch… Trong tiếng ồn của máy móc, trong hơi biển mặn mòi, trong mùi dầu mỡ và trong cả rì rào của gió, vẫn thấy những người kỹ sư, công nhân trực “chiến” với tinh thần cao nhất. Với họ, giàn không chỉ là địa điểm để làm việc, cống hiến, mưu sinh và gây dựng sự nghiệp, giàn đã trở thành nơi “khi xa lại nhớ, ở gần thì thương”. Cho dù đối với những thanh niên trẻ tuổi còn ăm ắp hoài bão khát khao như anh Trần Quang Trí, kỹ sư công nghệ hay anh Trần Quốc Trung, thợ vận hành BK-2 chớm tuổi trung niên còn có cả một trời nhớ thương trông ngóng ở đất liền. Anh Trung nói, thật ra đi lâu cũng quen, 15 ngày trên biển cũng không quá dài…
Để 15 ngày trên biển không phải dài đó, là nỗ lực lớn của công đoàn, của lãnh đạo các giàn khoan cố định hay di động trên biển thuộc Liên doanh Việt - Nga Vietsovpetro. Đến cuối chiều, thì chúng tôi đã hiểu phần nào câu nói tưởng là đùa trong giờ ăn trưa: Đất liền có gì, giàn có nấy. Một sân bóng chuyền rộng rãi được xây dựng trên sóng nước. Một khu không gian xanh để thảnh thơi ngắm cá tung tăng bơi lội. Bàn bóng bàn, bida. Hay phòng tập thể hình, để rèn luyện sức khỏe và sự dẻo dai cho một ngày mới đầy ắp năng lượng. Các phương tiện thông tin đại chúng cũng được trang bị đầy đủ. Giàn 2 còn có cả một câu lạc bộ rộng rãi để xem phim, lướt web… Sau một ngày làm việc mệt mỏi hay một đêm thức cùng dòng dầu, các kỹ sư, công nhân trên giàn có thể liên lạc về đất liền, cập nhật mọi thông tin qua tivi và Internet.
Đêm. Cả thành phố biển rực sáng, lung linh, đẹp không thể tả. Mặt nước loang loáng. Trăng treo đỉnh giàn. Và, bóng những người công nhân làm ca đêm vẫn cặm cụi miệt mài đi kiểm tra các thông số kỹ thuật, dọc những chiếc cầu thang lơ lửng trên mặt sóng. Đâu đó vọng lên tiếng hát từ phòng karaoke của những người làm ca ngày. “Mùa xuân đến từ những giếng dầu. Mùa xuân đến từ những nụ hoa thắm màu”…
Nếu không phải mở cửa bước ra ngoài chỉ thấy mênh mông là nước, là xanh thẳm đại dương và ngọn lửa rực cháy trên đỉnh giàn, thì chẳng mấy ai nhận ra mình đang ở xa, rất xa đất liền. Có lẽ chính vì thế, giàn đã trở thành gia đình thứ hai của hàng trăm, hàng ngàn người dầu khí.
Sáng ngày thứ 2 trên giàn. Không may mắn cho chúng tôi, trời mưa, nên không thể quay phim, chụp cảnh bình minh trên biển mà nghe đồn là đẹp vô cùng. Bù lại chúng tôi được chứng kiến hình ảnh một người công nhân mỏng như một vệt nắng vắt qua chân đế. Anh đang đọc thông số kỹ thuật cho đồng nghiệp ở trên cao ghi lại. Phía dưới là sóng vỗ trắng xóa. Mới thấy, trước biển cả, con người thật nhỏ nhoi, thật mong manh. Để vượt lên nỗi choáng ngợp đó, hẳn phải có một trái tim đắm say yêu nghề, tâm huyết với nghề.
Trưa ngày thứ 2 trên giàn. Thốt nhiên, tôi cảm thấy người như nhẹ bẫng. Không còn là cảm giác choáng ngợp như khi mới đáp xuống giàn. Không còn cả nỗi ngỡ ngàng trước cảnh đêm rực rỡ. Nhớ. Người bải hoải như thiếu cái gì đó. Phải đến khi nghe anh Quang, đốc công nhà bếp trên giàn giải thích mới biết đó là cảm giác thiếu hơi đất. Tôi bắt đầu vừa ngong ngóng trực thăng vừa tiếc nuối. Giờ thì đã hiểu nụ cười tủm tỉm rất duyên của anh Quốc Trung, người đã có 18 năm gắn bó với Giàn 2 này: Ra biển nhớ nhà, về nhà lại nhớ biển.
Tôi biết, rồi đây, mình sẽ day dứt, cồn cào nhớ ánh lửa rực sáng trên mặt biển xanh, nhớ vầng trăng cong cong mỉm cười trên cao như thử thách lòng người dầu khí, nhớ cả những tiếng hát vượt sóng bay xa…
Nhớ Giàn!
Lê Chi - Lê Trúc
Tags: giàn khoan,
Bản tin Công nghệ dầu khí