
Sách:
🔒 Bấm Cảm ơn hoặc Trả lời để xem Link. Tác giả:
Sào Nam Phan Bội Châu. Danh mục:
Triết Học - Tôn Giáo. Giới thiệu: Bộ Khổng Học Đăng là tác phẩm tâm huyết của nhà nho Phan Bội Châu về tư tưởng và triết học.Với một quan điểm hết sức tiến bộ, Sào Nam Phan Bội Châu đã đúc kết được tinh hoa của Khổng học thể hiện qua Tứ thư: Luận ngữ, Đại Học, Trung Dung, Mạnh Tử - bốn cuốn sách pháp bảo của Khổng môn, đồng thời nêu rõ những bước thăng trầm của Khổng học qua các triều đại Trung Quốc trước cuộc Cách mạngTân Hợi. Tác giả đã chính minh rằng bản thân tư tưởng Khổng học chính thống là một hệ thống triết học mang tính nhân bản rất sâu sắc, phát huy được những phẩm chất cao cả của con người và nhằm phục vụ cho cuốc sống tốt đẹp của một xã hội bình đẳng.Tác phẩm này trước đây đã được xuất bản ba lần, ở lần tái bản này, hai tập Thượng và Hạ được in chung thành một quyển duy nhất để tiện cho việc lưu giữ.Mời bạn đón đọc.1- Mục đích người làm bản sách này là cốt phù trì nhân đạo; nếu ai không để lòng vào nhân đạo thời xin chớ đọc.2- Lại cốt phát huy chân lí để duy trì nhân tâm; bởi vì nhân tâm còn xấu thời thế đạo chẳng bao giờ tốt. Vậy nếu ai đã mất hết nhân tâm thời chắc không muốn đọc bản sách này, mà tác giả cũng xin chớ đọc.3- Tác giả lại muốn cho người ta biết học cũ vẫn không phải trần hủ, mà học mới vẫn không phải phù hoa. Nếu học cho tinh thần thời ví như làm nhà: học cũ là nền tảng, mà học mới tức là tài liệu; hai bên vẫn có thể giùm cho nhau làm nên một tòa nhà hoa mĩ. Chẳng bao giờ không tài liệu mà làm nên nhà; và cần thứ nhất là chẳng bao giờ không nền tảng mà dựng được nhà. Tác giả viết bản sách này là muốn điều hòa học cũ với học mới; hai bên tương thành cùng nhau, mà quyết không tương phản.Nếu ai chưa để mắt vào bản sách này mà trước đã có một ý kiến sẵn: hoặc bài bác học cũ, hoặc công kích học mới, hễ có ý kiến ấy thời xin chớ đọc.4- Tác giả nói học cũ là nói chân triết lí của Á châu từ thuở xưa; nói học mới là chỉ nói khoa học tối tân thiệt có ích với nhân sinh của thế giới bây giờ.Cái danh từ học cũ chẳng phải là cái đồ để đánh cắp áo mũ cân dai đâu! Cái danh từ học mới chẳng phải là cái mồi để hót gạt mề đay kim khánh đâu! Vậy nên tác giả xin thề trước với ba hạng người:a - Hạng người chỉ tranh ngôi thứ xôi thịt trong đình làng;b - Hạng người muốn lòe loẹt khoe khoang, lấy om cơm túi bạc làm mồi hạnh phúc;c - Hạng người xu quyền phụ thế, lấy đồng bào chủng tộc làm mồi vinh thân.Ba hạng người ấy, tác giả xin chớ đọc đến quyển sách này; mà tác giả cũng chắc trước rằng họ nhất định không thèm đọc. Bởi vì họ nhận định một cái giá trị rất cao, là muông chim, là lục súc, là ma quỷ, yêu tinh, thời bản sách này nói nhân đạo họ đọc làm gì?5- Hễ ai đọc bản sách này, trước phải lập định một cái chí khí tự nhiên rằng: “Ta là Khổng Tử, ta là Mạnh Tử, ta là Bá Lạp Đồ (Platon), ta là Khang Đức (.Emmanuel Kant), chẳng qua đời tuy có xưa nay, đất tuy có đông tây, mà tâm lí in như nhau, thánh hiền tức là ta, ta tức là thánh hiền; ta chỉ là người hậu tiến của cổ nhân mà thôi”. Có chí khí ấy thời đọc quyển sách này mới thích.Nếu ai chưa đọc quyển sách này mà trước đã có một ý kiến sẵn: định làm nô lệ cho người đời xưa, hay định làm nô lệ cho người đời nay, thời xin chớ đọc.Huế, mùa xuân Kỉ Tị (1929)SÀO NAM PHAN BỘI CHÂU* Đọc Khổng học đăng- Tìm hiểu tư tưởng học thuật của Phan Bội Châu - Thiếu Sơn* Về văn bản tác phẩm Khổng học đẵng - Chương Thâu* Phàm lệKHỔNG HỌC ĐĂNG THƯỢNG THIÊN - LUẬN NGỮ TRÍCH LỤC DIỄN GIẲIChương I: Khổng Tử lược truyệnChương II: Lí luận và sự thực thuộc về chữ “Học” của Đức Khổng TửChương III: Kể cho kĩ những tầng thứ công việc họcChương IV: Bàn về chữ “chí”Chương V: Chữ “Nhân” ở trong Khổng họcChương VI: Các bộ phận và các chi tiết ở trong chữ “Nhân”Chương VII: Phản diện với phụ diện chữ “Nhân” ở trong Khổng họcChương VIII: Nhân với Trí, DũngChương IX: Công dụng đức “Nhân” chứng nghiệm vào việc người đời xưaChương X: Kết luận chữ “Nhân”Chương XI: Lối chính giáo của Khổng họcChương XII: Đạo thiệp thế quan nhân ở trong Khổng họcChương XIII: Phương pháp “biện biệt” quân tử với tiểu nhânChương XIV: Luân lí ở trong Khổng họcChương XV: Quy kết ở công học vấnChương XVI: Bàn về phương pháp thuộc về “Tìm thầy kén bạn”Chương XVII: Cách dạy người của đức Khổng TửChương XVIII: Tổng kết luậnKHỔNG HỌC ĐĂNG THƯỢNG - BỔ LỤC KHỔNG HỌC ĐĂNG TRUNG THIÊNPHÁI RẤT GẦN Ở TRONG KHỔNG HỌCChương I: Đích phái của Khổng họcChương II: Dịch riêng toàn pho sách “Đại học"Chương III: Thích nghĩa Kinh VănChương IV: Trung Dung chính văn trích địchKHỔNG HỌC ĐĂNG HẠ THIÊNChương I: Manh TửChương II: Tuân Tử (Trích ở sách Tuân Tử)KHỔNG HỌC VIỄN PHÁIChương I: Khổng học phái ở đời Lưỡng Hán và Lục triềuChương II: Khổng học ở triều TốngChương III: Khổng học phái ở đời Nam Tống với triều Nguyên Chương IV: Khổng học phái ở triều MinhChương V: Khổng học phái ở triều ThanhChương VI: Khổng học phái ở cuối triều Thanh và bắt đầu vào dân quốc
Phan Bội Châu, sinh ngày 26 tháng 12 năm 1867 – mất ngày 29 tháng 10 năm 1940, là một nhà cách mạng Việt Nam trong phong trào chống Pháp. Ông đã thành lập phong trào Duy Tân Hội và khởi xướng phong trào Đông Du.
Thân thế Phan Bội Châu:
Phan Bội Châu tên thật là Phan Văn San, tự là Hài Thu, bút hiệu là Sào Nam, Thị Hán, Độc Kinh Tử, Việt Điểu, Hàn Mãn Tử, v.v...
Theo gia phả họ Phan, ông sinh ngày 26 tháng 12 năm 1867 tại làng Đan Nhiễm, xã Nam Hòa, huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An, cha là Phan Văn Phổ, mẹ là Nguyễn Thị Nhàn. Ông nổi tiếng thông minh từ bé, năm 6 tuổi học 3 ngày thuộc hết Tam Tự Kinh, 7 tuổi ông đã đọc hiểu sách Luận Ngữ, 13 tuổi ông thi đỗ đầu huyện. Thuở thiếu thời ông đã sớm có lòng yêu nước. Năm 17 tuổi ông viết bài Hịch Bình Tây Thu Bắc đem dán ở cây đa đầu làng để hưởng ứng việc Bắc Kỳ khởi nghĩa kháng Pháp. Năm 19 tuổi (1885) ông cùng bạn Trần Văn Lương lập đội nghĩa quân Cần Vương chống Pháp nhưng việc không thành. Gia cảnh khó khăn, ông đi dạy học kiếm sống và học thi, nhưng thi suốt 10 năm không đỗ, lại can tội "hoài hiệp văn tự" (mang văn tự trong áo) án ghi "chung thân bất đắc ứng thí" (suối đời không được dự thi). Năm 1896, ông vào Huế dạy học, do mến tài ông nên các quan xin vua Thành Thái xóa án "chung thân bất đắc ứng thí". Khi được xóa án, ông dự khoa thi hương năm Canh Tý (1900) ở trường Nghệ và đậu Giải nguyên. Có tài liệu cho rằng bài làm của ông quá xuất sắc đến nỗi khi yết bảng, trường thi đã làm 2 bảng, 1 bảng ghi 5 chữ to "Giải nguyên Phan Bội Châu", bảng kia ghi tên những người thi đỗ còn lại. Câu Bảng một tên lừng lẫy tiếng làng văn từ đó mà ra.
Phong trào Đông du:
Trong vòng 5 năm sau khi đỗ Giải nguyên, ông bôn ba khắp nước Việt Nam liên kết với các nhà yêu nước như Phan Chu Trinh, Huỳnh Thúc Kháng, Trần Quý Cáp, Nguyễn Thượng Hiền, Nguyễn Hàm (tức Tiểu La Nguyễn Thành), Đặng Nguyên Cẩn, Ngô Đức Kế, Đặng Thái Thân, Hồ Sĩ Kiện, Lê Huân, Nguyễn Quyền, Võ Hoành, Lê Đại để cùng họ chống Pháp. Ông chọn một hoàng thân nhà Nguyễn, Kỳ Ngoại Hầu Cường Để, làm lãnh tụ phong trào Cần Vương.
Năm 1904, ông cùng 20 đồng chí họp mặt tại Quảng Nam để thành lập Hội Duy Tân.
Năm 1905, ông cùng Tăng Bạt Hổ sang Trung Quốc rồi sang Nhật Bản để gặp gỡ các nhà cách mạng Nhật và Trung Quốc và cầu viện trợ tài chính cho phong trào do ông thành lập. Tại Trung Quốc ông gặp Lương Khải Siêu, và được khuyên nên dùng thơ văn để thức tỉnh lòng yêu nước của dân Việt. Nghe lời khuyên, ông viết nhiều tác phẩm có tác động lớn với sĩ phu trong nước(Việt Nam Quốc sử khảo (1909), Ngục Trung Thư, Lưu Cầu Huyết Lệ Tân Thư,Việt Nam Vong Quốc Sử, Việt Nam Quốc sử bình diễn ca (1927) …). Cùng thời điểm này chiến thắng của Nhật Bản tại trận Tsushima trong Chiến tranh Nga-Nhật đã tạo nên nhiều lạc quan trong các phong trào chống thực dân ở châu Á. Do đó, các tác phẩm của ông đã tạo nên một làn sóng mới thúc đẩy nhiều thanh niên yêu nước tham gia phong trào Đông Du, xuất ngoại học tập để tìm đường chống Pháp.Ngày 30 tháng 6 năm 1925, ông lại bị Pháp bắt tại Hàng Châu, ông bị dẫn giải về Hà Nội và xử án chung thân khổ sai. Về sau, bản án được đổi lại thành án quản thúc tại gia. Theo Việt Nam Pháp Thuộc Sử, ông được giảm án vì phản ứng mạnh mẽ của toàn dân đối với nhà cầm quyền Pháp.
Từ năm 1926, ông bị đưa về sống ở Bến Ngự, Huế, cho đến khi mất tại Huế vào năm 1940. Lúc đó ông được gọi là Ông già Bến Ngự..
NHẬN SÁCH NÀY QUA EMAIL CỦA BẠN?Bạn hãy soạn tin nhắn EMAIL 12593 email_cua_ban và gởi đến 8788 để nhận sách.*(Ví dụ: email của bạn là
🔒 Bấm Cảm ơn hoặc Trả lời để xem Emailm[/email], bạn hãy soạn tin EMAIL 12593
🔒 Bấm Cảm ơn hoặc Trả lời để xem Emailm[/email] và gởi đến 8788 để nhận sách).
Kích thước file: 24516.12 KB
* Bạn lưu ý: Kích thước file này là 23.94 MB > 10MB, bạn phải chắc chắn rằng hộp mail của bạn có thể nhận được mail có file đính kèm lớn hơn 10MB.