Cảm ơn Thái đã post phần mở đầu và đưa đường link để down phần mềm mindmap giúp mình. Mình sẽ viết phần tiếp theo của các kỹ năng trong tương lai:
4. Khả năng lãnh đạo: Người lao động ngày càng được yêu cầu nhận lãnh nhiều trách nhiệm hơn và hướng dẫn các đồng nghiệp của mình khi cần thiết.
5. Học cách học: Người lao động cần biết cách học để có được các thông tin và kỹ năng mới, và biết áp dụng chúng vào công việc của mình.
6. Biết lắng nghe: Sẽ giúp người lao động hiểu được những bận tâm của đồng nghiệp, nhà cung cấp và khách hàng.
7. Thương thuyết: Người lao động cần có khả năng xây dựng sự thảo thuận thông qua việc cho và nhận.
8. Kỹ năng giao tiếp bằng lời nói: Người lao động phải có khả năng trả lời một cách rõ ràng những bận tâm của đồng nghiệp, nhà cung cấp, khách hàng.
9. Tính hiệu quả của tổ chức: Nhân viên phải hiểu rõ cách thức đáp ứng các mục đích của công ty và họ cần phải làm việc như thế nào để góp phần đạt được những mục đích đó.
10. Kỹ năng phát triển nghề nghiệp/nhân cách: Những nhân viên đáng quý nhất là những người hiểu được rằng họ cần phải luôn luôn phát triển trong công việc của họ.
11. Giải quyết vấn đề: Các tổ chức lao động mới sẽ luôn đòi hỏi tất cả nhân viên giải quyết vấn đề và tìm kiếm lời giải.
12. Tự trọng: Các cán bộ quản lý công ty nói rằng họ muốn những người lao động tự hào về chính bản thân và các khả năng của mình.
13. Làm việc đồng đội: Làm việc một cách hợp tác có nghĩa: người lao động phải biết phân chia công việc một cách công bằng, hiệu quả và cùng làm việc với nhau để đạt được mục đích chung của cả nhóm.
PHƯƠNG PHÁP TẬP KÍCH NÃO
Phương pháp này do A. Osborn đưa ra năm 1938 ở Mỹ. Mục đích của phương pháp này là thu được thật nhiều ý tưởng giải bài toán bằng cách làm việc tập thể. Sau khi ra đời khoảng 10-15 năm, người ta ca ngợi phương pháp này như một phương pháp vạn năng để giải quyết vấn đề. Nhưng dần nó cũng bộc lộ hạn chế nhất định.
Quy tắc chủ yếu của phương pháp tập kích não:
1. Chia nhóm làm việc thành hai nhóm.
Nhóm 1: Những người giàu chí tưởng tượng, gọi là nhóm phát ý tưởng.
Nhóm 2: Những người giỏi phân tích phê bình các ý tưởng có sẵn, nhóm phân tích.
Sở dĩ phải chia nhóm như vậy vì người ta nhận thấy: những người nhóm 1 lại kém khả năng phân tích và ngược lại, nếu để hai nhóm ngồi chung với nhau họ thường ngãng chân nhau.
Những người nhóm 1 cần có những người thuộc ngành nghề, chuyên môn khác nhau, thậm chí khá xa lĩnh vực chuyên môn của bài toán. Chẳng hạn có thể đưa 1 nhân viên thiết kế nội thất vào nhóm phát ý tưởng cải tiến hoạt động của lò phản ứng cracking xúc tác. Những người hay nghi ngờ và thích phê phán không được đưa vào nhóm này. Nhóm này thường có từ 4-15 thành viên.
2.
Quá trình phát ý tưởng cần tự do, thoải mái, hoàn toàn không có sự hạn chế nội dung đưa ra, không cần chứng minh tính đúng đắn của ý tưởng và không cần biết chúng có thực hiện được không và thực hiện thế nào. Mỗi lần phát biểu ý tưởng không quá 2 phút, thời gian cho 1 buổi tập kích não khoảng 15-60 phút. Các phát biểu phải được ghi lại bằng tốc ký hoặc bằng băng. Những ý tưởng sai, buồn cười không tưởng cũng được coi ngang hàng với những ý tưởng khác.
3. Trong khi phát ý tưởng tuyệt đối cấm mọi hình thức phê bình, chỉ trích, kể cả nhũn vai, bũi môi. Không khí thân thiện cởi mở phải được duy trì trong suôt quá trình phát ý tưởng. Khuyến khích việc ý tưởng của một người đưa ra được những người khác phát triển tiếp theo.
4. Người lãnh đạo cần phát biểu bài toán bằng các khái niệm chung, đơn giản và rõ ràng, khuyến khích đề ra những ý tưởng không quen thuộc, có thể đề ra các gợi ý hoặc làm cho rõ để tránh thời gian chết.
5. Trong khi phân tích phê phán của nhóm 2 cần phải hết sức chú ý, suy nghĩ cẩn thận từng ý tưởng, kể cả những ý tưởng không nghiêm chỉnh hoặc phi lý. Khi đánh giá cần trả lời câu hỏi tại sao ý tưởng đó tồi và cho điểm theo thang 10. Nếu điểm của các thành viên quá chênh lệch (ví dụ một người cho 3 nhưng hầu hết cho 9) thì phải tìm hiểu nguyên nhân của chênh lệch đó.
Nếu bài toán vẫn không giải được cần tổ chức tập kích não lại, nhưng tốt hơn hết là với tập thể khác.
Đến đây câu hỏi đặt ra là hạn chế của phương pháp ở chỗ nào?
Chúng ta giả sử có 4 người trong nhóm phát ý tưởng với 4 chuyên môn khác nhau thể hiện ở các vector A, B ,C, D nét đậm.
A đưa ra ý tưởng A1, B phát triển thành ý tưởng B1, C phát triển thành C1, và được lời giải 1, LG1.
Mặt hạn chế thể hiện ở A đưa ra ý tưởng A2, C phát triển thành C2 và đi ra ngoài trường của lời giải.

(Phần tiếp theo: 6 chiếc mũ tư duy trong hội họp và giải quyết vấn đề)